Có những người xuất hiện không chỉ để xây dựng một doanh nghiệp, mà còn để thắp lên những ngọn lửa giá trị cho cuộc đời. Với tập thể Skindex, Anh Lê Đức Phương – người sáng lập, Tổng Giám đốc – chính là một người như thế.

Bốn năm trước, Skindex AI được hình thành từ một khát vọng lớn: ứng dụng trí tuệ nhân tạo để mang đến giải pháp chăm sóc da cá nhân hóa, giúp công nghệ trở nên gần gũi, dễ tiếp cận và tạo ra giá trị cho mọi người. Với tư duy đổi mới, tinh thần tiên phong cùng sự nhạy bén trong kinh doanh, anh đã đặt những viên gạch đầu tiên cho hành trình ấy.

Điều để lại dấu ấn sâu sắc không chỉ là những thành quả đạt được, mà còn là cách anh xây dựng một môi trường làm việc dựa trên sự tôn trọng, thấu hiểu và tính nhân văn. Văn hóa của Skindex AI được nuôi dưỡng từ chính những giá trị đó, để mỗi thành viên đều có cơ hội phát triển, cống hiến và tự hào về hành trình mình đang đồng hành.

Dù anh không còn đồng hành trên chặng đường phía trước, tầm nhìn, những giá trị và nền tảng văn hóa anh gây dựng vẫn sẽ tiếp tục được gìn giữ và phát huy. Tinh thần ấy sẽ luôn hiện diện trong từng sản phẩm, từng quyết định và trong mỗi bước phát triển của Skindex AI.

Có những hành trình khép lại, nhưng những giá trị được tạo dựng sẽ còn tiếp tục lan tỏa.

Xin trân trọng ghi nhớ và tri ân những cống hiến của anh Lê Đức Phương – người sáng lập Skindex AI.

4 bình luận

  1. Đây có lẽ là mất mát lớn nhất mà em trải qua từ trước đến giờ, thật vậy, nghe hơi ủy mị nhưng đúng là chưa bao giờ có một người bạn, đồng nghiệp làm cùng mình nhiều năm lại ra đi 1 cách đột ngột như thế này. Không thể tin được nữa, vẫn chưa thể hiểu và tin được vào việc này. Tuy nhiên, em nghĩ là mọi người (những người đã làm việc cùng anh, bạn bè, người thân) đều rất yêu quý và trân trọng, ghi nhận những gì anh đã làm được. Skindex đã làm được rất nhiều, giúp được rất nhiều người, trưởng thành rất nhiều so với 4 năm trước, mà công lớn nhất là từ anh.
    Trong những thời điểm khó khăn nhất, khi tài chính eo hẹp, hay khi Apple siết chặt, hay khi nhân sự khó tuyển, khi lỗi app, khi viral mà hệ thống sụp, và nhiều nhiều lần nữa, anh đều là người đứng mũi chịu sào, support, và xử lý tất cả những vấn đề này. Những bữa ăn của team vui hơn khi có anh. Skindex cảm ơn anh đã có mặt ở đây. Cảm ơn anh rất nhiều. Hãy yên nghỉ nhé.

  2. Gửi anh Mark Lee,

    Nghe gọi cả cái tên ấy có vẻ xa lạ, không được gần gũi như cách tụi em vẫn hay gọi anh thường ngày, nhưng em nghĩ anh sẽ thích được gọi như thế hơn.

    Em không biết bắt đầu từ đâu để nói hết lòng biết ơn của mình. Anh đến vào lúc trong tay em chẳng có gì, nhất là về mặt chuyên môn. Lúc ấy em vừa chân ướt chân ráo chuyển từ business sang, vào thực tập ở Skindex, gần như chẳng có chút nền tảng technical nào trong tay. Em vẫn nhớ như in lần đầu phỏng vấn, anh set một buổi meeting 45 phút, 15 phút đầu nói về tester, 30 phút còn lại anh ngồi nghe em kể về marketing, về cái mảng mà em đã từng làm, rồi vô thức hai anh em cứ thế nói mãi về “Vườn hoa Skinnies”. Buổi phỏng vấn hôm ấy còn khiến em tự đặt ra nghi vấn, liệu mình chọn con đường mới này có thật sự phù hợp hay không. Rồi anh nhận em, nhưng vẫn còn ngập ngừng, anh cho em ba ngày cuối cùng của tháng để thử làm cùng team, để xem em có hợp hay không. Vậy mà từ ba ngày ngắn ngủi ấy, anh đã tin em, tin một cách trọn vẹn đến mức em chẳng cần phải giải thích hay chứng minh điều gì. Chỉ qua cách em làm, cách em sống, anh đã hiểu em, đã trao cho em một cơ hội mà em sẽ mang theo suốt cả chặng đường về sau.

    Giờ thì em đã tự tin hơn nhiều về con đường mình chọn. Em vẫn nhớ như in lần gặp anh, anh hỏi em “Nào, giờ đã thấy quyết định ngày đó là đúng chưa”. Em cũng nhớ lần kể với anh rằng em đã switch sang một role mới, đúng như cái điều em từng nói với anh hồi mới intern, anh chúc mừng em rồi cười bảo “Nào, Skindex làm tính năng mới sẽ nhờ Linh tư vấn nhé”. Anh em mình hẹn nhau vào 30/4, nhưng rồi lại lỡ hẹn…

    Anh không chỉ là một người sếp. Anh là người anh, người bạn, người đã truyền cho em cái dũng khí dám lao về phía trước mà không sợ hãi, dám làm hết mình và chấp nhận sai để làm lại. Những điều anh để lại không nằm ở một dự án hay một công việc nào cụ thể, mà nằm trong cách em đối diện với cuộc đời này từ đây về sau.

    Cảm ơn anh, vì đã tin em khi em còn chưa đủ tin chính mình. Em sẽ sống và làm việc thật tử tế, như một cách để anh vẫn luôn hiện diện trên mỗi bước đường em đi.

  3. Tiễn Em

    Thương thay một kiếp phận người,
    Ba tư xuân ngắn giữa đời dở dang.
    Mang trong tim những trái ngang,
    Vẫn bền ý chí, vẫn mang nụ cười.

    Bốn năm chung một chặng đường,
    Cùng nhau vun đắp lý tưởng, ước mong.
    Bao điều còn viết chưa xong,
    Bao mùa dự định còn trong tháng ngày.

    Ai ngờ gió cuốn mây bay,
    Chuyến đi định mệnh chia tay cõi trần.
    Ca phẫu thuật gửi bao lần
    Hy vọng níu giữ bước chân ở đời.

    Mà sao nghiệt ngã quá thôi,
    Để người ở lại nghẹn lời xót thương.
    Nhìn nơi góc nhỏ thân quen,
    Vẫn như còn bóng em bên mọi người.

    Ước mơ còn đó chưa vơi,
    Công trình còn đó, những lời còn đây.
    Chỉ là từ độ hôm nay,
    Tên em hóa một khoảng đầy nhớ nhung.

    Em đi khi tuổi còn xuân,
    Để bao khát vọng ngập ngừng phía sau.
    Nhưng tin ở chốn nhiệm màu,
    Tâm trong, chí sáng sẽ còn mãi đây.

    Xin nghiêng một nén lòng này,
    Tiễn em thanh thản về nơi an lành.
    Dẫu đường trần thế mong manh,
    Dấu chân em để vẫn thành yêu thương.

  4. Gửi anh Phương thân mến,

    Em viết những dòng này để gửi tới anh những tình cảm sâu sắc nhất mà em dành cho anh. Từ ngày vào làm việc cùng anh và mọi người, em đã học được rất nhiều điều, từ những điều nhỏ nhặt nhất trong cuộc sống, đến cách giao tiếp, cách kết nối con người và cách xây dựng một tập thể gắn bó với nhau. Những điều em học được từ anh đều vô cùng quý giá. Mới chỉ gần một năm thôi, nhưng những kỷ niệm và những hoài bão anh để lại trong em thực sự rất lớn.

    Em vẫn nhớ ngày đầu tiên đi làm, anh dẫn em đi ăn mì ramen. Em nhớ những ngày anh em mình cùng ăn cơm bụi, bữa cơm giản dị nhưng luôn chứa trong đó những câu chuyện và bài học cuộc sống của anh. Em nhớ nhất là hôm anh em mình không mang cơm, trời lại mưa rất to. Hai anh em đứng chờ mãi dưới sảnh mà mưa không tạnh, cuối cùng quyết định chạy vội sang bên kia đường để ăn cơm trong siêu thị. Lúc đến nơi thì cả hai ướt hết. Giờ nghĩ lại, đó chỉ là một khoảnh khắc rất nhỏ thôi, nhưng với em lại là một kỷ niệm rất đẹp. Rồi những lần cả team đi cà phê cùng nhau nữa. Mỗi lần ngồi ăn cùng anh, em đều học được thêm rất nhiều điều quý giá, không chỉ trong công việc mà còn trong cuộc sống, từ những trải nghiệm và góc nhìn của anh.

    Anh luôn mang đến cho mọi người cảm giác thoải mái, gần gũi và tràn đầy năng lượng mỗi khi làm việc cùng. Anh không chỉ là một người sếp, mà còn là một người anh lớn luôn truyền cảm hứng cho tất cả mọi người xung quanh. Những plans anh từng ấp ủ, những điều anh dặn dò, những dự định còn dang dở… mọi người vẫn đang cố gắng từng ngày để tiếp tục hoàn thiện. Ai cũng chỉ mong một ngày anh trở về, để có thể ngồi lại cùng anh, báo cáo với anh về những kết quả mà cả team đã nỗ lực làm được trong thời gian qua.

    Em biết ngọn lửa đam mê và những hoài bão trong anh chưa bao giờ tắt. Chính tinh thần ấy đã truyền cảm hứng cho rất nhiều người, trong đó có em.

    Thương anh rất nhiều.

    Thương một người anh.
    Thương một người sếp.
    Thương một người lãnh đạo đáng kính mà chúng em luôn trân trọng.

    Cảm ơn anh vì tất cả!!

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *